Bút Ký Coi Mắt Của Boss – Chương 20

Bút Ký Coi Mắt Của Boss

 

Chương 20

Dịch: Mã Tộc

 

 

 

 

Thứ tư, ngày 26 tháng 12

Thời tiết: Trong xanh

——————————————————–

 

 

Sáng tinh mơ, trong mơ mơ màng màng tôi cảm thấy có một chất lỏng ấm áp từ một vật thể mềm mại lau qua mặt tôi, tôi chống đất ngồi dậy, nhìn thấy một con chó bự đang ở cách đầu tôi không xa rên rỉ ỉ ôi, cặp mắt đen long lanh tràn đầy tủi thân. Tôi mờ mịt nhìn xung quanh, không cẩn thận đụng ngã một chai thuỷ tinh. Cái chai đó ‘lạch cạch, lạch cạch’ lăn xuống sàn nhà, rồi lại đụng trúng một đống vỏ lon.

 

Đầu tôi đau nhứt như bị xé toạt ra, nhưng vẫn cố gắng đem hiện thực cùng quá khứ tiến hành tập hợp và xâu chuỗi hợp lý, kết quả rút ra đươc một kết luận kinh người —— Tỉnh dậy trên sàn nhà của Dịch Phàm còn trên người tôi chỉ mặc một chiếc áo sơ-mi rộng không biết lấy ở đâu ra!

 

“Đến đây, Cửu Thái (1).”

( (1) Cửu Thái: Tên con chó Dịch Phàm nuôi.

Cửu Thái còn là tên một loại rau, rau hẹ. Tên quái quái nên Mã đang nghi nghi đây có thể là tên tiếng Anh, à, người Trung Quốc thường phiên âm nhưng thứ tên, đồ vật… tiếng Anh sang tiếng Trung Quốc cho dễ đọc. Cũng giống như nước mình phiên âm Hăm-bơ-gơ trong hamburger ra vậy. Nhưng tạm thời cũng chưa tra ra được tên tiếng Anh nên để tên Hán Việt, chừng nào tìm được sửa lại hen.)

 

 

Tôi ngẩng đầu, nhìn thấy Dịch Phàm mặc một bộ quần áo thoải mái ở nhà, nhàn nhã ngồi trên sô-pha không xa. Con chó bự tên Cửu Thái lắc lư chạy qua, nằm bò trên đùi hắn phe phẩy cái đuôi. Dịch Phàm vuốt ve lỗ tai nó, nghe nó phát ra tiếng ư hử thoải mái, vừa ý mỉm cười, ngẩng đầu nói với tôi: “Tỉnh rồi? Muốn uống nước ép không?”

 

Tôi khéo léo dùng chiếc mền che lấp đôi chân trần, do dự hỏi: “Tôi… hôm qua đã làm những gì?”

 

Đúng vậy, tôi chưa từng bận tâm bản thân tỉnh lại ở nơi nào, mặc kệ nó là ký túc xá, hành lang, phòng khách nhà Dịch Phàm, hay là sa mạc sahara, đối với tôi mà nói chẳng là gì hết, tôi chỉ lo là trước khi ngủ mình đã làm những gì thôi.

 

“Cô lục lọi tủ quần áo, giá sách, kệ rượu, tủ giầy của tôi, sau đó ánh mắt dán chặt lên kệ rượu tìm kiếm chai rượu vang đỏ lâu năm nhất.”

 

“Tôi uống hết sạch luôn?” Tôi bi ai nhìn chằm chằm vào cái chai xinh đẹp trống rỗng đằng xa kia.

 

“Cũng gần vậy đó, dư lại một nửa, tôi đút cho Cửu Thái rồi.”

 

Ánh mắt u oán của con chó bự nhìn tôi từ đằng xa.

 

Tôi cũng học ánh mắt u oán của nó nhìn Dịch Phàm: “Vậy sao tôi lại ngủ trên sàn? Tốt xấu gì anh cũng phải mang tôi lên trên giường chứ.”

 

“Tôi đã từng thử mang cô lên giường, kết quả cô ói hết năm lần, ngoài ra khi mà tôi thử đến lần thứ năm… cô còn cắn tôi một phát. Nhưng mà tôi có đắp cho cô cái mền nha.”

 

“Vậy thì… quần áo trên người tôi…” Tôi vò đầu bứt tóc, cố che đi khuôn mặt không thể nào ngẩng mặt nhìn người của mình.

 

“Ha! Đây mới là chỗ thần kỳ! Cô đã say đến như vậy lại có thể từ tủ quần áo của tôi tự chọn ra một chiếc áo, rồi đem mình tắm rửa sạch sẽ…” Dịch Phàm kinh ngạc không thôi.

 

Phù, còn may, vẫn chưa thất thân.

 

“Lúc tắm, còn ở trong nhà tắm hát ‘Hi ha ha’!”

 

Tôi ‘vèo’ từ dưới đất nhảy lên xông thẳng về phía ti-vi.

 

Nói một đống lời nãy giờ không phải là trọng điểm, trọng điểm là, tôi vẫn nhớ mang máng mình đã có một hành động đáng sợ ẩn giấu phía sau một chuỗi hành động hoang đường.

 

Động tác của Dịch Phàm còn nhanh hơn cả tôi, hắn xông lên trước tôi một bước, giành lấy đầu DVD giơ cao lên đầu.

 

“Đưa cho tôi!” Tôi với tay lấy, nhưng bất lực Dịch Phàm cao hơn tôi rất nhiều.

 

“Nhanh lên! Trả lại cho tôi!” Tôi gào.

 

Dịch Phàm không nói tiếng nào, chỉ liếc nhìn xuống dưới một lát. Tôi lập tức ý thức được phía dưới của mình… chỉ mặc một chiếc quần lót. Mặt tôi lập tức đỏ bừng co rúm người trở lại chiếc giường tạm thời là sàn nhà, dùng chiếc mền quấn quanh người.

 

“Anh đều xem hết rồi?” Tôi ôm đầu gối ai oán hỏi.

 

“Đúng vậy, Quan Tiểu Bội sau khi say phát thần uy, cất cao tiếng hát ‘Hi ha ha’ đè bẹp tình địch! Chuyện đặc sắc như vậy, thật sự là xem một lần suốt đời khó quên!”

 

Bi kịch mà, bi kịch. Tôi khóc than, Tô à, sao đồ của chị không giấu kỹ một chút nữa đi, sao lúc bình thường dù tôi có dùng đủ trăm phương ngàn kế cũng không tìm thấy, mà cứ mỗi lần say là tôi lại dễ dàng tìm được vậy chứ!

 

Lễ Nô-en, lễ Nô-en, Quan Tiểu Bội tao với mày thề không đội trời chung!

 

“Yên tâm, bí mật của cô ở chỗ tôi là an toàn nhất.”

 

Tôi nhìn Dịch Phàm đem cái đĩa ‘huy hoàng trong chớp mắt’ của tôi bỏ vào tủ bảo hiểm khoá lại, mong chờ hỏi: “Anh có thể quên chuyện này được không?”

 

“Tức cười! Chuyện thú vị như vậy, cho dù tôi chết đi cũng sẽ đem ra kể cho các tiểu quỷ của điện Diêm Vương cười một trận cho đã đời.” Dịch Phàm nói.

 

Tôi chán nản cúi đầu. Xem đi, đây là lễ Nô-en của tôi, năm đầu tôi đã bi kịch rồi, năm thứ hai bi kịch đó lại đẻ ra thêm, đúng là bị kịch thành đôi mà!

 

Dịch Phàm chuẩn bị một bữa sáng phong phú, cà-phê, sữa tươi, trứng, bánh mì nướng, nhưng do tôi vẫn còn choáng váng cộng thêm buồn bực nên không có chút khẩu vị nào.

 

“Ít nhiều cũng ăn một chút, nếu không chút nữa đi mua sắm không có sức đó.”

 

Tôi không hiểu nhìn hắn một cái: “Mua sắm? Mua sắm cái gì?

 

“Cô cảm thấy bộ quần áo kia còn có thể mặc được sao?” Dịch Phàm chỉ đống quần áo chất chồng trước cửa.

 

Từ áo ngực cho đến áo khoác, đều dính đầy màu sắc trắng đỏ của các loại rượu cùng với những thứ được chứa đựng trong dạ dày, từ dạ dày chảy ngược lên thực quản, rồi lại từ miệng tuôn ra ngoài —— Ừm, theo cách nói thông thường, đó là những thứ tôi ói ra.

 

“Ừm, không cần, tôi trở về nhà thay một cái là được. Lát còn phải đi làm nữa.”

 

“Cô cảm thấy với tình trạng hiện giờ của cô còn có thể đi làm được sao?”

 

“Đâu còn cách nào nữa? Kim Cương ghét nhất là cấp dưới xin nghỉ. Trích lại lời của ông ấy là: Cho dù ngày mai anh có bị mắc bệnh ung thư chết, hôm nay cũng phải kiềm hãm tế bào ung thư của anh lại, ngồi ngay ngắn nghiêm chỉnh trước bàn làm việc hoàn tất cho xong văn kiện!”

 

“Kim Cương đã từng nói như vậy? Xem ra tôi phải tăng lương cho ông ấy rồi. Bất quá hôm nay phá lệ một lần, trừ vào ngày nghỉ trong năm của cô đi, tôi… cũng nhân tiện nghỉ ngơi luôn.”

 

Tôi không hề có tinh thần nhìn hắn, Dịch Phàm đối với lòng tốt của tôi, cũng giống như tôi đối với lòng tốt của hắn, luôn luôn khiến tôi cảm thấy có một ý đồ khác chứa đựng mầm mống xấu xa. Nhưng lúc này, tôi thật sự không còn sức lực để đấu dũng đấu trí với hắn nữa.

 

“Cô đừng có nhìn tôi như vậy, tôi không có ác ý. Tôi chỉ cảm thấy rằng, cô đã cho tôi trải qua một lễ Nô-en vui vẻ nhất trong đời, cho nên tôi nhất định phải bày tỏ lòng cảm ơn. Sắp sửa tổ chức tiệc rượu đón năm mới rồi, cô mua nổi một bộ lễ phục sao?”

 

Mỗi cuối năm, AC đều tổ chức một bữa tiệc rượu đón năm mới. Trong bữa tiệc, lãnh đạo các bộ phận phòng ban, sẽ làm một cái tổng kết đơn giản về sự thành công và thất bại của công ty trong năm đó cũng như sự phát triển trong tương lai, chúc những lời chúc tốt đẹp cho AC và cho nhân viên, ngoài ra trong buổi tiệc còn phát thưởng cho nhân viên xuất sắc nhất, nổi bật nhất cùng một loạt các giải thưởng danh dự và giá trị. Cho nên bữa tiệc năm mới là bữa tiệc được mong chờ nhất sau một năm vất vả của nhân viên AC. Trong bữa tiệc này điều yêu cầu duy nhất đối với mọi người là: Mặc lễ phục đi dự tiệc.

 

Với tư cách là một kẻ nghèo xơ nghèo xác, ngoài ra còn nợ nần chồng chất, phải lao động miễn phí như Quan Tiểu Bội tôi mà nói… Tôi dự định len lén trộm một chiếc váy của Tô, phát huy một chút hiểu biết về hàng nhái, đối phó đại cho qua là được.

 

Dịch Phàm, anh chính là cơn mưa đúng lúc, có điều tôi rất sợ cuối cùng anh lại biến nó thành cơn mưa a-xít.

 

 

 

Hết chương 20

Xem tiếp chương 21

Xem lại chương 19

  

 

Advertisements

6 thoughts on “Bút Ký Coi Mắt Của Boss – Chương 20

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s